Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2026

 NHÀ BÁO “LÁO CÁ” TRONG DÒNG BÁO CHÍ HẢI NGOẠI – MỘT HIỆN TƯỢNG ĐÁNG SUY NGẪM


Trong sinh hoạt báo chí của cộng đồng người Việt hải ngoại, bên cạnh những nhà báo chân chính, tận tụy với sự thật và trách nhiệm xã hội, đáng tiếc vẫn tồn tại một hiện tượng gây nhiều hệ lụy: đó là những người mang danh “nhà báo” nhưng hành xử theo kiểu láo cá, cơ hội và vụ lợi.

“Láo cá” ở đây không chỉ là nói sai sự thật, mà còn là sự tráo trở trong ngòi bút, uốn cong sự thật theo cảm xúc cá nhân, phe nhóm hoặc quyền lợi riêng. Những người này thường khoác lên mình chiếc áo “tự do ngôn luận” nhưng lại sử dụng nó như một công cụ để công kích, bôi nhọ, gây chia rẽ, thậm chí tống tiền tinh thần trong cộng đồng.

1. Khi ngòi bút không còn phục vụ sự thật

Nhà báo chân chính lấy sự thật làm kim chỉ nam. Ngược lại, nhà báo láo cá thường:

  • Cắt xén thông tin, giật tít câu view, thổi phồng hoặc bóp méo sự kiện
  • Đưa tin theo kiểu “nghe nói”, “nguồn riêng”, “tin hành lang” nhưng không kiểm chứng
  • Trộn lẫn tin tức với cảm xúc thù hằn, định kiến cá nhân

Ngòi bút như vậy không còn là công cụ khai sáng, mà trở thành vũ khí gây nhiễu loạn dư luận.

2. Lợi dụng danh nghĩa cộng đồng và chính nghĩa

Một đặc điểm nguy hiểm của loại nhà báo này là thường núp bóng những khẩu hiệu rất đẹp: “vì cộng đồng”, “chống tiêu cực”, “bảo vệ chính nghĩa”, “đấu tranh cho tự do”. Nhưng thực chất, đằng sau là:

  • Thanh toán ân oán cá nhân
  • Bênh vực phe nhóm, phe ta thì che, phe khác thì đánh
  • Dùng bài viết để gây áp lực, tạo scandal nhằm trục lợi

Chính sự lạm dụng chính nghĩa ấy làm cho những giá trị cao đẹp trong cộng đồng bị hoen ố.

3. Gây chia rẽ và làm suy yếu sinh hoạt cộng đồng

Báo chí hải ngoại vốn có vai trò kết nối, gìn giữ tiếng nói và văn hóa của người Việt xa xứ. Thế nhưng, khi những cây bút láo cá chiếm diễn đàn:

  • Hội đoàn bị chia rẽ
  • Cá nhân thiện chí bị tổn thương danh dự
  • Niềm tin của độc giả vào báo chí cộng đồng bị bào mòn

Hệ quả lâu dài là cộng đồng mất phương hướng, sinh hoạt chung suy yếu, và tiếng nói chung bị phân mảnh.

4. Trách nhiệm không chỉ của người viết

Sự tồn tại của nhà báo láo cá không chỉ là lỗi của cá nhân họ, mà còn do:

  • Tòa soạn dễ dãi, thiếu chuẩn mực biên tập
  • Độc giả tiếp tay bằng cách chia sẻ tin giật gân, chưa kiểm chứng
  • Cộng đồng im lặng trước sai trái, ngại va chạm

Báo chí chỉ lành mạnh khi người viết có đạo đức, người đăng có trách nhiệm và người đọc có tỉnh táo.

5. Một lời kêu gọi tỉnh thức

Phê phán nhà báo láo cá không phải để triệt tiêu tự do ngôn luận, mà để bảo vệ giá trị thật của tự do báo chí. Tự do không đồng nghĩa với vô trách nhiệm; ngòi bút không thể đứng trên lương tâm và sự thật.

Cộng đồng người Việt hải ngoại cần:

  • Trân trọng và ủng hộ những cây bút ngay thẳng
  • Thẳng thắn phê bình những hành vi sai trái
  • Nuôi dưỡng một môi trường truyền thông lành mạnh, nhân bản và có trách nhiệm

Chỉ khi đó, báo chí hải ngoại mới thực sự là tiếng nói xây dựng, chứ không phải là công cụ của sự láo cá và chia rẽ.

**NHÀ BÁO LÁO CÁ TRONG BÁO CHÍ HẢI NGOẠI

MỘT VẾT NHƠ CỦA NGÒI BÚT VÔ LƯƠNG**

Báo chí sinh ra để phục vụ sự thật, bảo vệ lẽ phải và nâng đỡ đời sống tinh thần của xã hội. Thế nhưng, trong dòng báo chí hải ngoại của người Việt, đáng buồn thay, vẫn tồn tại một hạng người khoác áo “nhà báo” nhưng hành xử chẳng khác nào con buôn thông tin, dùng ngòi bút như một thứ dao mổ để phục vụ tư lợi cá nhân. Đó là những nhà báo láo cá – một hiện tượng đáng bị lên án công khai và thẳng thừng.

1. Ngòi bút bị bán rẻ cho sự gian trá

Nhà báo láo cá không viết để nói thật, mà viết để đánh thuê, tâng bốc, bôi nhọ và gây nhiễu. Sự thật trong tay họ bị:

  • Bẻ cong theo cảm xúc và thù hằn
  • Cắt xén, chắp vá, thêu dệt thành “tin nóng”
  • Phù phép bằng những cái tựa giật gân, đầy độc địa

Họ không cần chứng cứ, không cần kiểm chứng, chỉ cần một lời đồn là đủ dựng thành bài viết. Ngòi bút của họ không khai sáng, mà đầu độc dư luận.

2. Tự do ngôn luận bị biến thành lá chắn cho vô liêm sỉ

Những kẻ này rất giỏi núp bóng hai chữ “tự do”. Bất cứ ai phản biện hay yêu cầu trách nhiệm đều bị chụp mũ là “bịt miệng”, “đàn áp ngôn luận”. Nhưng sự thật là:

  • Họ đòi tự do cho mình, nhưng chối bỏ trách nhiệm
  • Họ lớn tiếng nhân danh cộng đồng, nhưng coi cộng đồng là con tin
  • Họ kêu gào chính nghĩa, nhưng hành xử đầy mưu mô và ti tiện

Tự do ngôn luận không phải là giấy phép để vu khống, bịa đặt hay khủng bố tinh thần người khác.

3. Ngòi bút như một công cụ tống tiền và thanh toán

Nguy hiểm hơn cả, nhà báo láo cá không chỉ viết bậy, mà còn dùng bài viết như đòn bẩy áp lực:

  • Ai không thuận ý thì bị bêu riếu
  • Ai không “biết điều” thì bị lôi chuyện đời tư ra xé nát
  • Ai chống lại thì bị dán nhãn phản bội, tay sai, phá hoại

Báo chí kiểu đó không khác gì một hình thức bảo kê tinh thần, làm băng hoại đạo đức truyền thông.

4. Phá hoại cộng đồng từ bên trong

Cộng đồng người Việt hải ngoại vốn đã chịu nhiều vết thương lịch sử. Thay vì hàn gắn, nhà báo láo cá lại:

  • Đổ thêm dầu vào lửa
  • Kích động hận thù, nghi kỵ
  • Gây chia rẽ hội đoàn, gia đình, bạn bè

Họ không xây dựng được gì, chỉ để lại đổ nát niềm tin và sự mệt mỏi trong lòng độc giả.

5. Sự im lặng tiếp tay cho cái xấu

Đáng buồn hơn, loại nhà báo này tồn tại được là vì:

  • Có tòa soạn nhắm mắt cho qua
  • Có độc giả thích tin độc, tin bẩn
  • Có những người biết sai nhưng chọn im lặng để “yên thân”

Im lặng trước cái xấu cũng là một hình thức đồng lõa.

6. Đã đến lúc phải gọi đúng tên sự thật

Không thể tiếp tục nhân nhượng. Không thể vì nể nang mà để báo chí cộng đồng bị kéo xuống bùn. Nhà báo láo cá cần bị:

  • Vạch mặt về hành vi, không phải bằng chửi bới, mà bằng sự thật
  • Tẩy chay bằng thái độ không đọc, không chia sẻ
  • Phê phán công khai trong khuôn khổ đạo lý và pháp luật

Ngòi bút không có lương tâm thì sớm muộn cũng tự chôn mình trong sự khinh bỉ của cộng đồng.

KẾT LUẬN

Báo chí hải ngoại không thể là nơi dung dưỡng sự láo cá, gian trá và vô đạo. Nếu không dám nói thẳng, không dám làm sạch từ bên trong, thì chính chúng ta đang phản bội thế hệ đi trước và đầu độc thế hệ mai sau.

Một cộng đồng lành mạnh cần báo chí có lương tâm.
Một ngòi bút bẩn không thể đại diện cho tiếng nói người Việt.

 Duy Văn

LOẠN DANH XƯNG “NHÀ BÁO” TRONG DÒNG TRUYỀN THÔNG HẢI NGOẠI

 LOẠN DANH XƯNG “NHÀ BÁO” TRONG DÒNG TRUYỀN THÔNG HẢI NGOẠI

Một sự đánh tráo nguy hiểm giữa tự do ngôn luận và trách nhiệm xã hội

Xã luận

Trong sinh hoạt truyền thông của cộng đồng người Việt hải ngoại những năm gần đây, một hiện tượng ngày càng rõ nét và đáng lo ngại đang diễn ra: sự loạn danh xưng “nhà báo”. Chưa bao giờ hai chữ vốn mang ý nghĩa nghề nghiệp, trách nhiệm và chuẩn mực này lại bị sử dụng tùy tiện, dễ dãi và thiếu kiểm soát như hiện nay.

Chỉ cần một tài khoản mạng xã hội, một kênh YouTube, hay vài bài viết trên diễn đàn, không ít người đã tự phong cho mình danh xưng nhà báo, ký giả, hay truyền thông đấu tranh. Sự tự phong ấy, nếu không được đặt trong khuôn khổ nghề nghiệp và đạo đức báo chí, không những sai về bản chất, mà còn gây tác hại nghiêm trọng cho đời sống cộng đồng.

Tự do ngôn luận không đồng nghĩa với quyền mạo danh báo chí

Không ai phủ nhận quyền tự do ngôn luận – đó là một giá trị nền tảng của xã hội dân chủ. Tuy nhiên, tự do phát biểu ý kiến cá nhân hoàn toàn khác với việc hành nghề báo chí.

Nhà báo không chỉ là người nói, người viết, hay người phát sóng. Nhà báo là người:

  • Thu thập và kiểm chứng thông tin
  • Tuân thủ chuẩn mực đạo đức nghề nghiệp
  • Chịu trách nhiệm công luận về những gì mình công bố
  • Không sử dụng truyền thông như công cụ phục vụ tư thù, kích động hay bôi nhọ

Việc núp dưới chiêu bài tự do ngôn luận để mạo danh nhà báo là một sự đánh tráo khái niệm, làm xói mòn niềm tin của công chúng đối với báo chí chân chính.

Khi danh xưng bị lạm dụng

Trong dòng truyền thông hải ngoại hiện nay, không khó để bắt gặp những hiện tượng:

  • Tin đồn được trình bày như tin tức
  • Suy đoán được khoác áo “điều tra”
  • Chửi bới được gọi là “phản biện”
  • Kích động cảm xúc được xem là “đấu tranh”

Thế nhưng, những hành vi ấy lại được nhân danh báo chí. Đây chính là căn nguyên của sự loạn danh xưng, khiến công chúng khó phân biệt đâu là thông tin đáng tin cậy, đâu chỉ là phát ngôn cá nhân được thổi phồng.

Báo chí không phải là cái loa phóng đại sự giận dữ, càng không phải là vũ khí để thanh toán ân oán cá nhân.

Hệ lụy đối với cộng đồng

Sự lạm dụng danh xưng “nhà báo” không chỉ làm tổn hại uy tín của những người làm báo chân chính, mà còn:

  • Gây nhiễu loạn thông tin
  • Làm mất phương hướng nhận thức của người trẻ
  • Đẩy cộng đồng vào vòng xoáy nghi kỵ, chia rẽ và đấu tố
  • Khiến sự thật bị chìm khuất trong ồn ào và giật gân

Đáng lo hơn, khi thông tin sai lệch gây hậu quả, những người mạo danh báo chí thường không chịu trách nhiệm, bởi họ núp sau hai chữ “cá nhân”.


Gọi đúng tên để giữ gìn giá trị báo chí

Một nền truyền thông lành mạnh cần sự phân định rõ ràng:

  • Facebooker, YouTuber, người viết diễn đàn là người phát biểu cá nhân
  • Nhà báo, ký giả là người hành nghề chuyên nghiệp, chịu trách nhiệm xã hội

Danh xưng “nhà báo” không phải là chiếc áo có thể khoác lên tùy tiện. Đó là một cam kết đạo đức, một trách nhiệm trước công chúng, và là lương tâm của người cầm bút.

Kết luận

Xã hội càng mở, thông tin càng nhiều, thì trách nhiệm của người phát tán thông tin càng lớn. Việc gọi đúng tên sự việc, đặt đúng chỗ danh xưng không nhằm hạn chế tự do, mà để bảo vệ sự thật và giữ gìn phẩm giá của báo chí.

Ai không làm báo, xin đừng mạo danh báo chí.
Ai không tôn trọng sự thật, xin đừng nhân danh công luận.

Bởi lẽ, khi danh xưng bị lạm dụng, chính sự thật là nạn nhân đầu tiên.

Duy Văn

 

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2025

                 TIỆC MƯNG TUỔI THỌ GS. CANH

                                        Cựu LS Nguyễn văn Định

                                    Sept. 27, 2025


 



Mùa hè thường là thời gian ngườì ta tổ chức tiệc tùng hay họp mặt để nhũng người trong gia đình hay thân hữu có dịp gặp nhau để tình cảm được thăng hoa hơn. Do đó tổ chức nay cùng không ngoàì mục đích ấy.

Những môn sinh trong ban tổ chức muốn cho buổi họp mặt này cái tên đáng trân

trọng là “Chúc Mừng Tuổi Thọ GS. CANH” thay vì gọi la tiêc mừng sinh nhật vì ngày sinh nhật của ông là vào ngày khác.

Theo y muốn Chị Thu Tâm, con gái của GS Canh thì buổi gặp gỡ Thày-Trò được tổ chức ngòai tiệm để thể hiện lòng qúy mến đối với các môn sinh thân tình của ông. Nhưng GS Canh cho rằng họp mặt tại gia thì đúng theo truyền thống hơn.


  Ý NGHĨA NGÀY HỌP MẶT  .

  TÌNH MÔN SINH & NGHĨA SƯ ĐỒ

Câu đối: 

-TIỆC MỞ CÙNG NHAU MỪNG TUỔI THỌ       

-TÌNH THƯƠNG KẾT TỤ TẠ ƠN THÀY

Đúng là tinh thần TÔN SƯ TRỌNG ĐẠO-  kính trọng thày là một giá trị cao đẹp truyền thống của dân tộc.


BAN TỔ CHÚC:

GS Canh cho tôi biết ý niệm sơ khởi là một môn sinh Khóa 1, Vạn Hạnh là Mai văn Toản, dọn từ Wisconsin về Bắc California, muốn đến thăm. Nhân dịp này,Giáo sư nói rằng nhân dịp anh đến chơi, thì kêu tất cả  con trai, con gái, con dâu,con rể Vạn Hạnh đến chơi, họp mặt cho vui.

Kế đó, Giáo sư nghĩ rằng các anh chị Vạn Hạnh đến không thôi, thì không đủ,  nên

mời các anh chi cựu sinh viên Học Viện Cảnh Sát Quốc gia, những môn sinh rất

tận tụy, hết lòng đóng góp cùng với Giáo sư cho dân tộc từ 40 năm nay. Vắng mặt các anh chị ấy trong buổi gặp gỡ này là một thiếu sót. GS nhờ anh Nguyễn trung Cao đóng vai trò liên lạc và sắp xếp với các bên Vạn Hạnh và Cảnh Sát để có cuộc họp Thày Trò này. Như vậy là cuộc gặp mặt riêng tư này  gồm 2 tập thể: Vạn Hạnh và Cảnh Sát vơi ông Thày là Giáo Sư Canh với mục đích là vui chơi, hàn huyên với  nhau.

Theo tôi hiểu là nhà báo Nguyễn Trung Cao, Th.Tá Thaí văn Hòa, cựu  Sinh Viên Học Viện Cảnh Sát  QG, lúc đó Tổng Hội Trưởng Tổng Hội Cảnh Sát QG, Anh Phan hồng Long, Hội trưởng Hội Cựu Sinh Viên Vạn Hạnh là thành viên  ở trong Ban Tổ Chức.

Phu trách ẩm thực gồm 2 con gái của gíao sư là  ThuTâm, Kim Loan và con trai là Đức Huân. Phụ trách sắp xếp và điêù hành do Nhà Baó, MC Nguyễn Trung Cao, Đồng MC là Th.Tá Thái Văn Hoà và Th.Tá Ngyễn ngọc Thụy.

THAM DỰ:


Tổng số ngườì tham dự trù khoảng 50 ngườì, cả phu nhân của môn sinh.

Bởi vậy không khí có vẻ thân mật giống gia đình. Sau đó tôi đựợc biết là có một số môn sinh Vạn Hạnh đi xa không kịp tham dự nên xin hẹn gặp giáo sư vào bữa trưa Thứ Năm Sept. 25.

Qua vaì lần sinh hoạt tiệc tùng tôi chỉ biết trong nhóm môn sinh Van Hạnh có anh Khổng Trọng Hinh, một người hiền lành điềm đạm, trước 1975 anh là Thẩm phán,nhưng chưa 1 lần tôi được gặp mặt taị tòa. Anh Phan Hồng Long tôi được gặp đôi lần nhưng được nghe Giáo Sư nhắc tên nhiều vi anh là 1 trong những môm sinh rất năng động và hoạt bát, Th.tá Tháí Văn Hòa ngoaì chức danh Tổng Hội Trưởng Hội

Cưu Sĩ Quan Cảnh Sát Quốc Gia, Anh từng làm  MC ‘chùa’, nhưng rất “Chuyên Nghiệp”.Trong các buôi sinh hoạt trước đây. Anh điều hành chương trình “Có lớp nang, bàì bản”, ăn nói dõng dạc và cũng là ngươì năng động và có trách nhiệm. Anh là 1 MC tuyệt vờì.


Trong buổi họp mặt hôm 13 tháng 9,Th. Tá Nguyễn ngọc Thuy cũng là Đồng MC. Anh là người ít nói và điềm đạm, tính tình dễ mến..

Đặc biệt là nhà baó Nguyễn Trung Cao, người rất họat bát, vui vẻ, năng động và đầy nhiệt huyết và cũng như một số anh em khác có tinh thần QG/DT cao độ, anh là ngừơì có tình có nghiã với anh em và thường xuyên quan tân tới sức khoẻ của giáo sư. Anh là ngườì có trách nhiệm, hoàn thành tốt những gì mà giáo sư cần anh gíup. Tóm lai anh là 1 trong những người mà tôi gặp và biết nhiều về anh. Anh là người mà tôi ngưỡng mộ.

Điều đáng ngạc nhiên hơn cả là có sự hiện diện của nhà Baó Duy Văn,và chị Vân Hằng của Đài TV Sống Thần. Tên anh, thỉnh thoảng, tôi được nghe Giáo sư nhắc đến và đôi lần tôi thấy tên anh trên mạng. Hôm nay họp mặt tôi cảm thấy vui được găp khi được anh tự giới thiệu. Nếu tôi nghe không lầm thì anh là cựu SV Vạn Hạnh, nhưng GS. Canh cho biết anh học Luật và sinh hoạt trong nhóm SV Luật Khoa với chức Tổng Thư Ký trong Ban Đại Diện LK, Sài gòn  khi Giáo sư dạy tại đây.

Cũng có thể anh học cả hai trường chăng.

PHÁT BIỂU:


MC Trung Cao lần lượt giới thiệu những người lên phát biểu :

-LS Bích : MC giới thiếu LS Bích là chaú ruột của Giáo Sư lên giớí thiệu các người con của Giáo sư hiện diện là Thu Tâm, Đức Huân và Kim Loan, và tôi là bào đệ của Giáo sư.

-Anh Phan Hồng Long, Hội Truỏng, đại diện Hội Cựu SV Vạn Hạnh được giới thiệu lên phát biểu đầu tiên:

Anh Long trông còn trẻ, linh hoạt nóí năng dí dỏm. Anh tóm lược nhưng công lao của Giáo sư đã đóng góp cho Quốc gia dân tộc. Anh nhắc là GS Canh dậy tại Đai Học Vạn Hạnh, tai Đai Học Luật Khoa Sài gòn và  Huế. Anh nói tiếp Giaó sư con đóng góp nhiều trong các sinh hoạt chính trị, nghiên cứu và in ấn nhiều tàì liệu và sách vở như cuốn sách Cộng Sản Trên Đất Việt, Bành trứơng Đế Quốc TC, nhắt là sách và ấn phẩm xâm chiếm biển Đông, cưỡng chiếm Hoàng Sa và Trường Sa cuả VN. Anh nói tiếp: Sự đóng góp của Gíáo sư qúa nhiều mà thời gian qúa it nên anh chỉ nêu ra một vài chi tiết thật đặc biệt. Đó là vào cuối thập niên 80 khi ắy Công Sản còn quá mạnh, CSVN đang say sưa chiến thắng miền Nam do CS Liên Sô gíup đỡ. Giáo Sư gíám sang Liên Sô, trung tâm CS thế giới để phản đối viện trợ tài chính của Liên Sô cho VC,


Để kết thúc phần trình bày anh đưa ra mòt câu hỏi dí dỏm xem thính gỉa có đông ý không khi anh so sanh Giáo sư với Ông Chu Văn An va Khổng Phu Tử kiến khán gỉa cướì thỏai mái.

Anh nhờ hai chị lên “khán đài dã chiến” để Hội Cựu SV Vạn Hạnh trao tặng cho ông Thày  một khung ảnh trong đó có 4 chữ viết theo lối ‘thư họa’  với Tước Hiệu “Lương Sư Hưng Quốc

Cựu Th. Ph. Khổng trọng Hinh, cũng là cựu môn sinh Vạn Hạnh khóa 1, tiếp lời,khai triển ý nghĩa “tước hiệu” Lương  Sư Hưng Quốc mà các môn sinh Vạn Hạnh dành cho Giáo sư Canh.

Đây quả thực là tinh thần “Duy Tụê” của Đại Học Vạn Hạnh.

 -Cựu Th.tá Thái văn Hòa, đại diện Cựu Sinh Viên Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia.Thiếu tá Hòa đã nói tới các đóng góp của Giáo sư Canh liên hệ “sự soi sáng” để có ảnh hưởng đến chính sách của chính phủ Hoa Kỳ và một số chính phủ khác trên thế giới đối với Cộng sản Việt nam và mặt khác phơi bày các âm mưu , các dã tâm

của bá quyền Trung Cộng xâm chiêm Biển Đông của Việt nam, làm bàn đạp xâm chiếm các quốc gia Đông Nam Á, ròi Nam Á tiến đến Phi Châu và âu Châu, có sự tiếp tay của Côg Sản Việt nam... Những công tác này đều có đóng góp tích cực, cụ thể của các môn sinh xuất thân từ Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia, nơi đó Giáo sư Canh đã bỏ nhiêu thì giờ và tâm trí trong công tác giảng huấn...

 Cám môn sinh tham dư gồm:

-AC Thái văn Hòa

-AC Nguyễn ngọc Thụy


-AC Duy Văn

-A. Nguyễn văn Dzũng

Rất nhiều các môn sinh vì đi xa, nên vắng mặt, và có vài anh chị khác bị bệnh bất thình lình vào phút chót không đến dự được.

Đặc biệt có một “ bình hoa Lan” to lớn của cựu Thiếu tá Nguyễn thị Thanh Thủyở Miền Nam California , gửi đến biếu Giáo sư. Môn sinh Thanh Thủy , tốt nghiệp Khóa 1, Học Viện, cựu Chỉ Huy Trưởng Biệt Đội Thiên Nga, đóng góp rất nhiều trong công tác chống lại Việt Cộng, nhất là cùng với các môn sinh khác và cả các

quan an ninh giúp cho Thủ Đô của Miền Nam Sài gòn được yên tĩnh. VC không còn biểu tình, chống phá như trước.Th. Tá Thanh Thủy là một nữ tù nhân dài hạn trong lao tù VC....

 Rồi, MC Cao mời anh  Ngô Văn Tân, Juris Doctor, Cưu Sinh Viên Đại Học Luật Khoa Saigon.Anh gia nhập Luật Đoàn Sàigon từ 1973, chưa kịp thi lấy bằng hành nghề chính thức để trở thành Luật sư thực thụ, thì VC chiếm Miền nam..Anh rất ngưỡng mộ và kính trọng giáo sư Canh về khả năng và đức độ. Do vậy suốt gần 50 năm nay, năm nào cũng đến kính viếng và chúc tết để tỏ lòng tôn kính.  Anh cho biết anh đã tốt nghiệp Tiến Sĩ  Luật (Juris Doctor)  taị trường Đại Học Luật Hastings, ở San Francisco, một trường nổi tiếng của Hoa Kỳ là do GS Canh giới thiệu Anh vào học .

Trước khi kết thúc phần giứi thiệu, mờì quy thân hữu thưởng thức hai bai thơ Chúc Tuổi Thọ GS Canh và Vinh Danh Môn sinh Cảnh Sát và Vạn Hạnh” của tôi.

 MỪNG THƯỢNG THỌ GS CANH &

VINH DANH CSQG và VẠN HẠNH.

Tiệc mừng tuổi thọ Giáo sư Canh;

Vì thế môn sinh mới họp hành.

Cảnh Sát giữ vững nền đạo lý;

Vạn Hanh cũng không thấy hổ danh;

Ngày xưa “trọng đạo*” là nguyên tắc,

Hiến tại “Tôn Sư *” thật khó khăn:

Hạnh, Sát vẫn duy trì đạo lý;

Trên đời họ đáng đựơc vinh danh.

 Lời tình viết vội, nửa đêm 13/9/25

(Đã được sửa vaì chữ)

*Tôn sư học đạo .

  LỜI TÌNH CỦA RIÊNG TÔI

Cảm tạ qúy anh đến góp vui;

Riêng tôi cảm thấy thật bùi ngùi

Các anh  còn “Tôn Sư Trọng Đạo”

Dân tộc VN chửa thụt lùi:

Tôi tin Giáo sư rất xúc động;

Lòng ông cảm thấy thật là vui.

VânĐình-Nguyễn Văn Đính

Redwood Cali 9/14/25

TỔNG KẾT PHẦN PHÁT BIỂU

Trước tiên, GS. Canh tỏ lòng cảm ơn các môn sinh hiện diện đến dự và cả môn sinh vắng mặt, nhất là có môn sinh  gửi hoa như chị Thanh Thủy, hay gửi bài thơ như môn sinh Trần bửu Giao.

Kế đến Ông đặc biệt nhấn mạnh đến các môn sinh Vạn Hạnh, với tinh thần “duy tuệ” của Đại Học Vạn Hạnh,  dành cho Ông Thày một vinh dự “to lớn” là ghi “tước vị “LƯƠNG SƯ-HƯNG QUỐC” cho ông. Bốn chữ này lồng trong một khung ảnh để biếu Ông. Giáo sư  cho biết rằng ông không dám nhận cái vinh dự đó, vì lễ trí tuệ của ông còn quá hạn hẹp, đức độ cũng chẳng bằng ai.

Ông tóm lược vài sinh hoạt quan trọng của ông ngay từ khi tới Mỹ, với sự đóng góp to lớn, vô giá của Cựu Sinh  Học Viện Cảnh Sát QG,  thí dụ như  thành công vượt mực mà một nhà ngoại giao lão thành Gia Nã Đại đã mô tả trong một chuỗi e-mail, được cựu Đại tá Castagnetti viện dẫn trong bài nói chuyện của Ông tại San Jose vào tháng 5 năm 2023.

Giáo sư có điểm qua tình hình đất nước hiện tại và kêu gọi các môn sinh của ông đặc biệt lưu tẩm đến sự tồn vong của dân tộc, và tập trung vào công tác xây dựng một thế hệ tương lại để đóng góp vào công việc xây dựng một Việt nam hùng mạnh. Đã có dấu hiệu hé mở cho thấy VN trở thành một nước có tự do, không CS.

SAU KHI ĂN TRƯA.


Trước khi ban nhạc bắt đầu, Th. Tá Hoà đọc bàì thơ của Th.Tá Bưủ Giao gửi đến 
chúc tuổi thọ GS Canh. Bài thơ Thât Ngôn Bát Cú Đường Luật rất chuẩn và đầy ý nghĩa. Rất tiếc tôi không có bản thaỏ để in vào đây để thân hữu thưởng thức.

au đó ban nhạc vườn bắt đầu. Ca hát do các môn sinh trình diễn. Nhạc đệm do anh Quang, con rể của Đại học Luật Khoa Sài gòn đảm trách. Trong tiết mục này có anh chị Phan Hồng Long và cháu trai là Phan hông Lâm thổi kèn Saxon. Ngoài ra có sự tham dự của anh Duy Văn, và vàì “Ca Sĩ” nữa tôi không biết tên.

Cám n tất cả moi người . Buổi họp mặt “ Tình Môn Sinh -Nghĩa Tư Đồ” mang bản sắc dân tộc, rất độc đáo nằm trong triết lý giáo dục truyền thống cao đẹp của dân tộc, và không thấy có ở bất cứ đâu - hải ngoại, kể cả trong nước và kết thúc lúc 3g00 chiều cùng ngày.

 Luật Sư Nguyễn văn Định